Em năm đó chỉ vừa tròn 20 tuổi thôi, sinh viên mà, nhà cũng chỉ thuộc dạng đủ ăn đủ mặc chứ không dư dả gì nhiều. Càng lớn thì càng có nhiều nhu cầu chi tiêu, em thì không muốn làm phiền bố mẹ nên quyết định kiếm việc làm thêm để có thêm tiền tiêu xài.

Thế là hôm ấy, em lên mạng để kiếm việc làm. Xem đi xem lại chỉ toàn ba cái bán hàng đa cấp. Tìm hết nửa ngày trời không kiếm được việc nào ưng ý cả. Ngày hôm sau họp lớp cấp 3, trong lúc đang “tám” với con bạn thì có than thở về chuyện việc làm. Nó ầm ừ một hồi thì nói:
-T có người quen mở một quán cafe ở quận Bình Thạnh, để T hòi xem có cần thêm nhân viên không rồi báo cho N tới xin việc nha!
Em nghe thấy nó nói thế cũng mừng mừng, rồi nó xin số điện thoại để tiện liên lạc.
Vài ngày sau nó gọi điện báo em:
-Alo! N hả? T mới hỏi ông anh về chuyện tuyển nhân viên đó, ổng kêu đang cần 2 nam phục vụ. T có giới thiệu N cho ổng, ổng nói nếu rãnh thì cỡ 2h trưa lên gặp ổng phỏng vấn rồi mai làm luôn.
Nghe xong em mừng hết lớn,cảm ơn nó lia lịa rồi lấy địa chỉ, số điện thoại ông anh nó. Học xong, em phi thẳng về nhà trên chiếc Wave alpha đỏ thần thánh. Chuẩn bị đầy đủ hồ sơ, hình 3×4, photo CMND đồ. Đúng 1h45 em đã có mặt tại quán.

Quán cafe đẹp hơn em hình dung nhiều. Quán nhỏ thôi, nằm trong hẻm nhưng cũng dễ tìm. Vừa bước vào quán thì em bất ngờ ở cách bày trí, cộng với nội thất sang trọng, ánh đèn dìu dịu, dạngnhư Cafe Acoustic nhưng theo em thì đẹp hơn chút. Rồi thì gặp “ông chủ”, tính em hiền lành, ăn nói lễ phép nên cũng dc cảm tình của chủ. Sau khi phỏng vấn xong thì em xin làm ca chiều và ca tối luôn, tức là từ 2h trưa tới 10h tối. Thiết nghĩ ở nhà cũng chả làm gì thôi thì làm luôn 2 ca.

Khách ở đây em thấy cũng vắng nên cũng có nhiều thời gian rãnh rỗi, có thể học bài qua loa, vừa được ở máy lạnh mát, được gấp đôi lương (1tr5/ca). Thế là em đã xác định quãng thời gian tiếp theo sẽ ít ở nhà lắm đây, sáng học, trưa tới gần khuya chôn chân tại quán cafe.
Ngày hôm sau, ngày đi làm đầu tiên, em mang theo con lap TOSHIBA DueCore cùi bắptheo phòng khi nhàn rỗi lấy ra lướt web, mặc “đồng phục” của nhân viên vào (Quần tây đen, áo thun của tiệm). Nhà em ở quận Phú Nhuận, chạy lên chỗ làm cũng mât khoảng 10 phút. 1h45 em đã có mặt tại quán. Quán lúc này cũng đông khách. Em thấy một chị đang ngồi ở quầy chơi laptop thì liền đi tới để hỏi công việc.

Em bước tới quầy, nhẹ nhàng chào:
-Chào chị!
Chị ấy ngước lên nhìn em. Phải công nhận là chị ấy rất đẹp, nhất là làn da với mái tóc, da trắng và mịn như da em bé, mắt to, tóc dài ngang lưng, kiểu mái xéo xì tin dâu. Em đứng hình 1 giây rồinhìn chỉ cười nhẹ một cái.
-Chào em! Em là nhân viên mới à?
-Dạ! Em mới được anh K (chủ) nhận hôm qua. Em tên N.
Giọng chị ấy là giọng miền Nam đặc, nghe hơi chững sovới ngoại hình của chị.
-Ừa! Chị tên L, chị làm quản lý ở đây.

Hèn gì em cứ thắc mắc bộ”đồng phục” của chỉ hơi khác so với con nhân viên lacoste ngồi đang pha cafe gần đó. Chỉ mặc váy ôm với sơ mi kiểu, nhìn giống như nhân viên văn phòng. Đoạn rồi chị ấy giao việc cho em, cũng không có gì nhiều, chỉ là bưng bê, rửa ly, lau bàn. Một hồi nữa thì thấy có 2 nhân viên nam nữa vào.

Hai thằng này cũng chẳng có gì đặc biệt, cũng là sinh viên như em, nhưng ngoại hình thì tầm thường hơn em nhiều. Một thằng thì cao chừng 1m6,cận thị, mặt mụn; thằng kia thì khá hơn chút, cao chừng 1m65, có da có thịt hơn thằng kia, trên mặt có nốt ruồi rất to dưới cằm. Hai tụi nó vào quán rồi đến quầy, chúng nó nhìn em gật đầu chào nhẹ, em cũng chào lại. Rồi thằng mặt mụn vào quầy, tiến tới chỗ chị quản lý rồi túm lấy hai má của chỉ nhéo, đùa cợt:
-Quản lý gì mà suốt ngày ngồi chơi game là sao!
-Đao, đao (đau, đau) – Chị rên la
Rồi thằng nốt ruồi cũng chạy tới nựng má chị (giống như nựng em bé) rồi hai thằng đi xuống cuối quầy lấy trà đá uống.

Chỉ tuy là quản lý nhưng rất hiền lành. Hai thằng kia chắc làm lâu rồi nên mới thân thiết với chỉ như vậy, thấy gái đẹp dễ dãi thì cứ tới chọc ghẹo. Rồi hai đứa nó cũng bắt chuyện, hỏi han này kia với em. Chúng nó hơn em 2 tuổi, thằng nốt ruồi thì phục vụ giống em, còn thằng mặt mụn thì pha cafe.

Trong suốt buổi chiều hôm ấy, hai thằng ấy lâu lâu lại tới chọc ghẹo chỉ, chỉ cũng cười đùa lại. Còn con bé lacoste kia thì cứ lạnh lùng mà pha cafe, thức uống, chả ai “chơi” với nó cả. Rồi đến 6h tối, hai thằng ôn kia hết ca làm, tụi nó về, chị L sẽ pha thức uống phụ với Lacoste. Em lấy cà mên hâm lại đồ ăn nhà để ăn tối, còn chị L thì ngồi viết sổ sách gì đấy. Em vừa ăn vừa ngắm nhìn chỉ, càng ngắm càng thấy xinh.

Tính em thì vốn ít nói, nên cũng khó bắt chuyện được với ai. Cả buổi tối hôm đó cứbưng bê, rửa ly, chị L thì pha cafe, chả nói chuyện với nhau câu nào. Rồi khoảng từ 8h trở đi, quán vắng hoe, con bé Lacoste cũng về. Trong quán chỉ còn mỗi em và chị Giờ trong quán chỉ có tiếng nhạc du dương, ánh đèn vàng, em và chị L. Lúc này em đang đọc báo trên mạng. Chị L thì vẫn loay hoay với đống sổ sách trên bàn. Em đang định mở Youtube coi Châu Tinh Trì thì nghe tiếng giấy loạt xoạt, nhìn lên thì thấy chị L đang xếp giấy tờ lại bỏ vào cặp, có lẽ chị đã làm xong sổ sách. Rồi em cứ như thế nhìn chị mãi, chị L ngồi thừ ra đấy, tay chống cằm, thơ thẩn một hồi rồi đi xuống cuối quầy pha cafe hay nước gì đó. Em cũng thôi nhìn, vào youtube gõ “Sư Huynh Chàng Quỷ – Châu Tinh Trì” đang coi dỡ để xem tiếp. Đang xem thì tự nhiên chị L đặt ly cafe sữa đá xuống bàn em, em ngước lên cảm ơn rồi chỉ kéo ghế lại ngồi cạnh em.
-Phim dzì dzậy?
-Phim Châu Tinh Trì đó chị, coi mắc cười lắm!
Đoạn rồi chị L cũng ngồi xem. Lúc này bổng tới khúc anh Tinh đang ôm ấp cô gái rồi dựng “cậu nhỏ” lên… Em và chị L đều xem được cảnh đó, cả hai ngượng chết đi được, em liền Crtl+W tắt tab Youtube đi.
-Phim này dở ẹc!
Đoạn rồi cả hai im lặng một lúc. Chị L bắt chuyện:
-Em năm nay nhiu tuổi rồi?
-Dạ em hai chục! Chị nhiêu?
-Chị 31.
-Cái gì! 31 tuổi, chị xạo quá!
-(Cười) Thiệc mà! Coi chứng minh hông?
-Ghê thiệt! 31 mà nhìn cứ như 21.
-Ai cũng nói dzậy hết trơn! (dt vãi ? )
-Em có bạn gái chưa?
-Chưa chị.
-Đẹp chai dzậy mà hong có bạn gái hả, xạo ke!
-Không có thiệt mà! Chị chắc có bạn trai rồi hen!
-Chị có con lun gòi! 3 tuổi

Lúc này em càng bất ngờ hơn, mới lần đầu gặp, cứ ngỡ chắc chị cùng lắm là 24, 25 tuổi thôi, dè đâu lại “già” đến thế. Nhưng ngoại hình thì rất là đẹp, còn gương mặt thì như teen girl ấy. Đúng là “Gái một con trông mòn con mắt”. Hai chị em ngồi tám một hồi nữa về gia đình, công việc này kia. Rồi vài ba khách vào uống, hai chị em lại trở lại làm việc. đồng hồ điểm 09:35 PM, vị khách cuối cùng cũng ra về, hai chị em dọn dẹp quán chuẩn bị đóng cửa.

Khóa cửa cẩn thận, cà hai lấy xe. Chị L đi chiếc Vespa đời mới màu trắng, mũ bảo hiểm cũng màu trắng, nhìn duyên dáng vô cùng.
-Chị dzề chước! (Chị về trước)
-Dạ!
Chị L nổ máy, em cũng nổ máy, cả hai đi chung với nhau tới đầu hẻm thì mỗi người một ngã.

Đêm hôm đó em nằm ngủ, vẫn ấn tượng về tuổi tác của chị. Thiệt khó tin, lại còn có chồng con rồi nữa chứ. Rồi em ngủ đi lúc nào không hay.

Như thường lệ, em dậy lúc 4 giờ sáng để chạy bộ và tập tạ. Em có thói quen như vậy đã 2, 3 năm nay rồi. Nên thể hình cũng tương đối là ổn, 1m75, 70kg, ngực nở, bụng 6 packs. Sau khi tập xong thì về nhà tắm rửa rồi thay đồ đi học luôn. Trưa về ngủ một tý rồi đi làm.

01h45 PM, em có mặt tại quán, ngày làm việc thứ 2. Vừa vào quán lại thấy cảnh tượng hai thằng ôn dịch kia lại sớ rớ gần chị L, vừa nói vừa cười ba cái chuyện vớ vẫn nhằm chọc ghẹo chỉ. Em cũng kệ, để ba lô vào tủ, rửa ly sạch sẽ, tiếp khách, bưng bê, em làm việc rất siêng năng, cả con bé Lacoste nữa. Còn hai thằng ôn dịch kia thì cứ cà rởn.

Lúc này không có khách, ai cũng nhàn rỗi. Em thì đọc báo mạng, Lacoste thì bấm điện thoại, chị L thì lại sổ sách, còn hai thằng lựu đạn kia thì ngồi chém gió với nhau. Được một hồi thì hai thằng nó làm trò mèo, chúng nó thi vật tay nhau rồi gọi chị L ra làm trọng tài. Em cũng dừng lại xem. Chúng nó dường như muốn phô trương sức lực cho chị L xem, xoắn tay áo rồi gồng chuột trước khi vật tay. Em nhìn buồn cười vãi ra. Rồi chúng vật tay nhau, thằng nốt ruồi thắng, thằng mặt mụn thì đỗ lỗi cho cánh tay bị trật vì té xe. Chị L thấy em ngồi không liền ngoắt vô vật tay với thằng nốt ruồi. Em từ chối:
-Tay em yếu lắm chị ơi!
Thằng nốt ruồi liền ra oai với chị L
-Chú to con thế mà sợ anh à! ra làm ván.
Em thấy nó ngạo mạn quá nên cũng bước ra vật tay với nó. chị L vừa ra hiệu là em vật cái một chưa đầy 1 giây đã hạ nó rồi, nó đòi vật lại rồi thì cũng đâu vào đấy. Chị L bỗng từ đằng sau ôm vào cổ em, thò đầu ra trêu thằng nốt ruồi:
-Lêu lêu! dzờ hong thèm hàng này nữa (Chỉ nó), chị lấy hàng này ngon hơn (Chỉ vô em).
Nghe chỉ nói thế em nửa hoang mang, nửa buồn cười. Lúc chỉ vòng tay qua cổ em, em cảm nhận được tay chỉ chạm vào ngực em rồi vỗ vỗ vào.
-Đô dữ!
Tóc chỉ rất thơm, chả biết xài dầu gội gì mà thơm thế.
Em đứng dậy rồi quay trở lại laptop, ngồi xuống rồi ngước lên nhìn chị L một cái, chỉ nhìn em cười thiệt tưởi rồi quay lại quầy làm việc. Con bé Lacoste vẫn cứ lạnh lùng bấm điện thoại một mình ==!. Ngồi một hồi thì mắc tiểu, em thẳng xuống nhà sau, cửa toilet đón kín mít, em gõ cửa nhưng chả thấy ai “hồi âm”, đoạn rồi cửa không khóa, vặn cửa đi vào luôn, chẳng có ai. Phải nói là quán tuy nhỏ nhưng toilet khá rộng và sạch sẽ.

Thật sự thì khi biết chị L đã có chồng con thì em cũng tôn trọng và bớt có tình cảm với chị hơn, cũng yêu mến chị nhưng là yêu mến như một người chị chứ không phải cái tình cảm kia. Cái này là em nói thật.

Khách bắt đầu đông, cả 5 người làm việc quần quật. 6h tối, hết ca chiều, hai thằng lựu đạn kia về. Thiệt tình là hai thằng màu mè đó về thì em cảm thấy thoải mái vô cùng. Chúng nó cứ trêu ghẹo chị L làm em bực bội lắm, nhưng thấy cũng chưa có gì quá đáng nên cũng không can thiệp làm chi.

Trời tối, nhạc du dương, ánh đèn vàng, thật sự cảm giác ở trong quán cafe đó vô cùng lãng mạn, được hẹn hò với người yêu tại đây thì romantic phải biết. Ngó đi ngó lại một hồi thì chị L đâu mất tiêu, con nhỏ Lacoste thì cũng lại bấm điện thoại khi nhàn rỗi. Em nghĩ chắc chị L đi ra ngoài mua gì đó ăn rồi nên cũng không lăn tăn gì thêm. Đang vừa lướt web vừa uống nước chanh thì cảm thấy buồn tiểu, em đi thẳng xuống nhà sau để đi toilet. Tới toilet, em vặn cửa mở ra thì giật mình, chị L đang ở trỏng.



Chapter 3: nhìn vậy chứ không phải vậy

Trong tích tắc em đã lỡ nhìn thấy cảnh tượng chị L không mảnh vải che thân. Chỉ tích tắc thôi. Em vội đóng sầm cửa lại, xin lỗi luôn mồm rồi đi lên quán. Lúc này em hoàn toàn hoang mang, chẳng còn biết trời trăng gì nữa, hình ảnh đó cứ nhấp nháy liên tục trong đầu em. Em ngồi vào bàn, bật laptop lên mà chẳng biết làm gì, cứ vào Chrome rồi lại thoát ra. Thực sự lúc này đây, em không còn mặt mũi nào nhìn chị L được nữa, suy nghĩ về việc nghỉ việc thoáng qua trong đầu em, nhưng rồi cũng cho qua. Cảm giác lúc này lạ lắm, vừa sợ, vừa lo, vừa bồi hồi mà lại vừa thích, tim cứ đập thình thịch. Em còn không dám nhìn về hướng nhà vệ sinh, sợ phải thấy chỉ. Em quay lại liếc về hướng toilet thì chị L đã lù lù bước về hướng em từ lúc nào, có lẽ tiếng nhạc đã át đi tiếng bước chân của chỉ, khiến em không lường trước được. Tim em như ngưng đi một nhịp, em quay lại, giả bộ chăm chú vào laptop. Em thật sự không dám quay mặt lại hướng quầy cũng như không tài nào nhấc chân ra khỏi ghế được, tay em bắt đầu đổ mồ hôi, lạnh ngắt.

Lúc này thì có khách vào quán, là bổn phận của mình, em lấy hết can đảm đứng dậy quay lại phia quầy lấy menu cho khách, em liếc thoáng qua chỗ chị L hay ngồi thì thấy chỉ đang ghi sổ sách, vẻ mặt như chưa có gì xảy ra cả. Em tới bàn khách đưa menu rồi vào gọi con Lacoste làm thức uống cho khách, nó chả nói năng gì, cứ lầm lầm lì lì mà làm. Thật ra thì con Lacoste này không đến nỗi xấu như con cá sấu, chỉ là cách ăn mặc, cách cột tóc với cặp mắt kính nên nhìn nó giống như một con Nerd vậy, theo em nghĩ nếu nó cắt tóc giống chị L, mặc áo ôm vào một tý, tháo cặp mắt kính già nua ấy đi thì có lẽ cũng xinh phết. Đoạn rồi nó làm xong thức uống rồi em bưng lên cho khách, em lại một lần nước liếc trộm chị L, chỉ vẫn chăm chú vào đống sổ sách đó. Em cứ nhìn mãi mà không đi ý xung quanh, vấp cái chân ghế, đổ nguyên ly sinh tố xuống sàn cái xoảng. Khách giật cả mình, em thì cuống cuồng cúi xuống nhặt các mảnh vỡ lên khay mà luôn miệng xin lỗi khách. Nhặt xong miểng chai thì em quay vào đinh lấy cây lau nhà, vừa quay lại thì chị L đã đứng ngay sau lưng em, trên tay cầm đồ lau nhà. Em nhìn vào mắt chỉ được nửa giây thì cúi mặt xuống nhìn không định hướng.
-Lần sao cẩn thận nha em…!
Rồi đưa cây lau nhà cho em. Em cứ lau lấy lau để như máy móc, trong đầu lúc này suy nghĩ lung tung lên cả.

đã 07:15 PM, trong quán có khoảng 4, 5 khách gì đấy, và họ đã có thức uống rồi, cũng không có khách nào vô thêm, thời gian nhàn rỗi lại đến. Trên cái quầy dài, chị L ngồi ở đầu bên trái, em thì ngồi gần giữa giữa, hơi dịch sang bên phải, nơi làm việc của con Lacoste, nó đang bấm điện thoại. Chị L đang nói chuyện điện thoại với ai đó, em thì cũng bình tĩnh được phần nào, thường thì hay ngồi gần bên quầy chị L, nhưng hôm nay em chả dám ngồi đấy nữa, ngồi sang bên phải gần chỗ con Lacoste, ngồi gần nó cả cũng lâu rồi mà chả nói chuyện gì thấy cũng kỳ kỳ, em liền bắt chuyện:
-Ủa bạn tên gì vậy ha?
Nó ngước lên nhìn em
-B.N
Lần đầu tiên em nghe được giọng nó, giọng miền nam, giọng cũng dễ thương. Em hỏi tiếp:
-Ùm……Bạn mấy tuổi ta?
-M…Mười bảy.
Nghe xong cũng không bất ngờ gì, nhìn nó cũng đoán chừng 17, 18 tuổi là cùng. Mà con này nó nói chuyện với em mà cứ cúi mặt xuống, lâu lâu lại ngẩng lên, cứ như nó sợ em ăn thịt nó vậy. nói thì lí nhí trong miệng. Im lặng một hồi em nói vui với nó:
-Sao em không cắt tóc kiểu khác đi, anh nghĩ em cắt mấy kiểu hàn quốc hợp lắm đó.
Nó chẳng nói gì cả, nghe xong cấu đó nó cứ dúi mặt vào cái điện thoại bấm bấm. thiệt chả hiểu nổi. Hình như em đụng chạm gì tới nó rồi thì phải, nhiều khi nó nghỉ em chê tóc nó xấu. Thôi kệ mẹ nó, em chả them nói chuyện nữa. Ngồi một hồi thì gần 08:00 PM, nó thu xếp đồ chuẩn bị đi về, con này chắc cũng làm 2 ca giống em mà ca tối nó làm tới 8h thôi, chắc thân con gái không dám về khuya một mình.

Đây là thời điểm em sợ nhất, em mong càng nhiều khách vào càng tốt, chứ để em một mình với chị L ở đây chắc em có nước độn thổ mất. Khách khứa lần lượt ra về, rồi người cuối cùng cũng đi ra, chả có ma mới nào vào nữa. Và bây giờ…trong quán, chỉ còn mình em và chị L…Em cảm thấy không khí nặng nề vô cùng, dường như không thở nổi, em ngồi chơi laptop, vào mấy trang báo kéo lên kéo xuống mãi, mồ hồ tay cứ tuôn ra. Em lại nhớ đến cảnh tượng khỏa thân của chị L, tuy chỉ thấy trong tích tắc thôi nhưng cứ ám ảnh em mãi. Thực sự lúc này cũng có hơi rạo rực trong người đó, dường như chị L cũng xấu hổ nên cứ lôi giấy tờ ra mà soạn đi soạn lại, chả nhìn lấy em một cái. Rồi cũng lác đác vài ba khách tới uống, chị L pha, em bưng ra cho khách, chả ai nói ai câu nào.
Rồi cũng tới giờ về, em dọn bàn ghế, sắp xếp đồ đạc ngăn nắp, xong xuôi hết rồi cùng chị L ra ngoài. Chị L khóa cửa, em thì chằng muốn nán lại chút nào, nổ máy về trước, chẳng dám mở miệng chào chị một câu.

Về tới nhà, em tắm rửa rồi vào phòng nằm phịch xuống mà ngủ luôn, một ngày quá căng thẳng.

Hôm sau đi làm, vừa bước vào cửa, nhìn vào quầy. Em ngớ người ra như trời trồng, con Lacoste đã cắt tóc hàn quốc, nhìn cute vãi ra các thím ạ…

Chapter 4: Cá sấu đã hết xấu

Bất ngờ thật luôn các thím ợ. Con lacoste này bình thường da dẻ cũng trắng trẻo, láng mịn rồi, nó đổi kiểu tóc thì nhìn khác hẵn, đúng với cái câu “Mái tóc quyết định 70% khuôn mặt). Nhưng tính cách của nó thì vẫn vậy các thím à, lạnh như băng, trong cuộc đời em chưa từng thấy người nào lạnh lung như con Lacoste này cả. Hai thằng lựu đạn kia thì hôm nay không chọc ghẹo chị L nữa, tụi nó đang ngồi chém gió ở bàn khách, lâu lâu lại liếc nhìn con Lacoste rồi lầm bầm với nhau, em đoán chắc là chúng nó đã để ý tới Lacoste rồi. Đúng là con trai phải không mấy thím, cùng một người, lúc người ta xấu thì lơ đi, đến khi đẹp lên thì nãy sinh ý đồ. Đoạn rồi em liếc mắt khắp quán mà chả thấy chị L đâu cả. Em đến hỏi con Lacoste thì nó nói chị về nhà trước có công chuyện. Lúc này đứng gần nó thì càng thấy dễ thương mấy thím ạ, tóc nó cũng giống giống chị L, cũng để mái xeo nhưng tóc ngắn hơn. Cả khuôn mặt đều ok hết, trừ cặp mắt kính thôi. Lúc này trong đầu em lại nghĩ tới chuyện muốn nhìn thấy body nó thế nào, tại nó mặc áo rộng lắm mấy thím ạ, mất hết cả nữ tính.

Hôm ấy khá đông khách, làm việc quần quật, chả còn bận tâm tới chuyện chị L nữa. Hết cả buổi chiều chỉ làm việc với lướt web, chẳng có gì đặc biệt. Đến 6 giờ tối thì hai thằng lựu đạn về. Trong quán lúc này chỉ có em với Lacoste, bình thường em chẳng có cảm giác gì với nó cả, hôm nay nó dễ thương hẵn lên thì em lại có chút rộn ràng. Như một thói quen, nó lại lấy điện thoại ra bấm. Em thấy không gian buồn tẻ quá nên mạnh dạn tới nói chuyện với nó.
-Em để tóc này đẹp nè
Nó ngước lên nhìn em mấy thím ạ
-Cám ơn anh!
Đó là lần đầu tiên gương mặt nó có một chút biểu lộ mấy thím ạ, em thấy thế thì bắt chuyện tiếp. Nói ba cái chuyện sở thích, học hành, gia đình này kia, lúc đầu nó cũng ngượng ngùng nói chuyện, nhưng càng về sau thì nó càng mạnh dạng hơn. Thế mới biết bố mẹ con này li dị, nó sống với mẹ, hiện nó đang học lớp 12, làm lớp phó học tập, thích hội họa., đọc truyện, làm ở quán này được hơn nửa năm rồi. Nói chuyện nhiều mới thấy nó dễ mến lắm, chắc là tại nó sống khép kín nên bề ngoài có vẻ lạnh lung, khó tiếp xúc, con Lacoste thuộc dạng gái ngoan hiếm có khó tìm đấy mấy thím ợ. Đương nói chuyện thì khách vào, trở lại công việc…Em đang băn khoăn, chị L không ở đây, 8h con này về, em thì không biết pha chế gì. Đang nghĩ ngợi thì nó lù lù trước mặt em. Ngọng nghịu nói với em:
-Hôm nay chị L nhờ em ở lại đến 10h để phụ anh bán. Khi nào về, anh… đi theo em về nhà được không? Về khuya một mình em sợ cướp lắm.
-Ừ! Ok.
Nghe nó hỏi thế, em vừa bất ngờ, vừa vui vui. Mới ngày nào còn lạnh như đá bào, giờ thì cái giọng ngại ngùng ngọt xớt. Cả ngày hôm đó chẳng thấy chị L đâu, không lẽ chỉ giận em đến thế, đâu phải, rõ ràng lúc đưa em cái cây lau nhà, thái độ của chỉ mềm mại với em lắm mà. Mới làm việc được dăm ba ngày mà gặp toàn chuyện đâu không, em không biết mình trụ nổi quán này được bao lâu nữa.
Tối hôm ấy, em với con Lacoste loay hoay làm việc cùng nhau, cái cảm giác lạ lẫm với nó dần biến mất. Bây giờ trong mắt em, Lacoste là một con nhỏ dễ thương, hiền lành. Khách khứa đã về hết, em với Lacoste cùng dọn quán. Xong xuôi hết, Lacoste với em cùng ra ngoài lấy xe. Bây giờ em mới để ý tới nó, không ngờ nó đi xe đạp, chiếc xe Martin @ màu bạc. Em đi chậm chầm theo nó trên đường về, mệt vãi ra mấy thím ạ. Chạy cà rề như thế vừa mỏi lưng, vừa mỏi cổ. Đi vào trong khu chợ Bà Chiểu, vào mấy con hẻm rồi dừng lại trước một căn nhà nhỏ, có cái sân nhỏ, bên trong có nuôi một con chó rất mập, nó nghe tiếng xe em dừng trước nhà liền sủa om sòm, con Lacoste nạt nó “Lu!” thì nó im hẵn. Vậy ra đây là nhà của Lacoste, nó quay lại nhìn em.
-Cám ơn anh! Em vô nhà.
-Ừa! anh về!
Em nổ máy chạy đi, đi được một khoảng thì em nhìn vào gương chiếu hậu, nhìn con Lacoste đang loay hoay mở khóa cổng.

Đêm đó em về nằm nghĩ về con Lacoste, em khâm phục nó, con gái chân yếu tay mềm vậy mà vừa đi học vừa đi làm tới 8h tối mới về làm bài tập rồi sáng lại đi học sớm, vậy mà vẫn học giỏi như thường, chả bù với em. Kể ra thì gia cảnh nó cũng không được khá lắm nên nó đi làm vậy cũng coi như là hiếu thảo.

Rồi những ngày tiếp theo cũng nhan nhãn như vậy, nếu có chị L thì 8h Lacoste về sớm để học bài, còn chị L bận thì nó ở lại phụ em tới 10h rồi em đèo nó về. Hai thằng ôn kia thì dần dần chọc ghẹo cả Lacoste. Ngày nào cũng như ngày nào, chỉ làm việc, tán gẫu giết thời gian, chẳng có gì đặc biệt xảy ra cả, em thì từ khi nhìn thấy chị L lõa thể thì cũng ngại tiếp xúc với chỉ, em dần cảm thấy xa cách với chỉ hơn. Thời gian trôi nhanh, thấm thoát cũng làm được gần 2 tuần.

Hôm đó là một buổi tối trời mưa, ca tối của em, chỉ có em và chị L ở quán. Trời mưa rất to nên quán chả có ma nào vô uống nước. Em đường ngồi lướt web thì chị L đi tới rồi ngồi cạnh em trên cái ghế sofa dài, nhìn vào màn hình laptop của em.
– Em đang làm dzì dzậy?!

Chapter 5: Cám dỗ

Chị L ngồi sát em luôn mấy thím à, mùi hương trên tóc chỉ làm em nhớ lại lần chỉ ôm em từ đằng sau trong cuộc thi vật tay, cứ lâng lâng thế nào ấy. Đã lâu lắm rồi em mới được ở gần chỉ như lúc này.
– Cho chị mượn máy chút nha!
– Dạ! chị cứ tự nhiên.
Chị L kéo máy về phía mình rồi vào Chrome. Lúc này em cũng chả quan tâm chỉ mượn máy làm gì, chỉ chăm chú nhìn trộm chỉ thôi. Nhìn cặp mắt, cái mũi, đôi môi, mùi hương trên người chị thoang thoảng xung quanh em, sao mà thơm thế không biết, không phải mùi nước hoa đâu mấy thím, em gọi cái này là mùi con gái đấy (Mùi dầu gội + Mùi quần áo trên người). Nhìn một hồi thì em quay sang phía laptop xem chỉ đương làm gì. Hóa ra chị ta đang download mấy cái clip ca nhạc.
-Em ơi! Mình down xong rồi dzô đâu coi em?

Em di chuột vào thư mục Downloads rồi chọn Videos để mở clip ca nhạc cho chỉ coi. Vừa click vào thư mục Videos em giật bắn người, em quên là mấy cái phim xxx em down về cũng quăng vào mục Videos theo mặc định . Nhưng đã quá trễ, bao nhiêu hình ảnh khiêu dâm trong mấy file video hiện lên một đống, em cuống cuồng Alt+F4 thoát ra nhanh. Chị L thì làm bộ lấy điện thoại ra bấm, em thì ngượng chin mặt. Sao cứ mỗi lần gặp chị L, là y như rằng mấy chuyện bậy bạ cứ xảy ra một cách bất đắc dĩ. Em lúc này chỉ biết kéo máy về phía mình, xoay lại, vào thư mục đó cut clip ca nhạc của chị ra ngoài desktop rồi bật cho chị xem. Đoạn rồi xem xong, chị L lấy điện thoại, mở hình con chỉ ra khoe với em. Nhiều hình lắm, có cả hình chồng chỉ, nhìn rất đứng đắn, tầm 35 tuổi. Mấy tấm hình chụp 2 vợ chồng mà em cứ thấy giống như hai bố con vậy, nói thiệt là em thấy chị L trẻ ngang ngữa với con bé Lacoste ấy chứ. Hai chị em xem hình giết thời gian được một hồi thì cũng chẳng còn gì làm, em bắt chuyện với chỉ:
– Chị đi làm như vậy, chồng chị cũng đi làm rồi ở nhà ai canh bé?
– Có bà ngoại ở nhà canh mà!
– Hai vợ chồng chị bận rộn vậy, một ngày chắc gặp nhau ít lắm.
– Ừa! Thì vì tương lai con nên cũng ráng thôi em.
Nghe chị L nói thế, em cảm thấy mình xấu hổ thế nào ấy, người ta có gia đình, đang xây dựng tổ ấm như thế, mà em thì lại tơ tưởng về chỉ mấy ngày vừa qua. Cũng không trách em được, các thím thử mà lỡ nhìn thấy một người con gái đẹp khỏa thân xem có rơi vào tình trạng đầu óc bị ám ảnh không.
Mưa ở ngoài vẫn chưa dứt, đã 9h tối rồi. Đang ngắm mưa rơi, nghe nhạc du dương thì chị L đứng dậy bảo em:
– Em xuống đây dzới chị!
Cái giọng nghe ngọt xớt, cứ như lời mời gọi vậy, em theo bản năng đứng dậy đi theo chỉ về hướng cái quầy. Đi đằng sau nhìn chỉ từ trên xuống dưới cơ thể chỉ làm em rạo rực, em lại có những ý nghĩ điên rồ trong đầu: ‘Không biết chỉ gọi mình xuống làm gì, có khách nào đâu, ly cũng rửa xong hết rồi, không lẽ chỉ muốn làm gì mình sao’. Hai chị em đi vào quầy, sau quầy là một khoảng trống đủ cho hai người nằm ngủ ấy chứ. Em lại bắt đầu nghĩ bậy, tim đập thình thịch. Chị L mở tủ lấy ly rồi café ra, cùng nhiều nguyên liệu khác bày lên bàn trong quầy.
– Để chị dạy em pha café với đồ uống luôn.
– Dạ!
Em thở phào, nhẹ nhõm hết cả người. Rồi hai chị em cùng tập pha café, trong lúc dạy em pha, chỉ cứ hay nắm, chạm vào tay em lắm, lâu lâu đứng gần gần nhau, ngực chỉ chạm vào lưng em mấy lần. Lúc này thì mùi café hòa lẫn với mùi hương của chị, tạo cho em một cảm giác lâng lâng khó tả. Em tự hỏi không biết chỉ có tình ý gì với em không, mấy cái chạm tay, chạm ngực của chỉ cứ làm em hoài nghi, hoặc là em ngộ nhận chăng..?

Đoạn em đang tập trung pha thử món Đá tuyết ca cao thì không thấy chỉ loay hoay nữa, em thấy hơi yên tĩnh nên nhòm lên chỉ xem đang làm gì. Lúc này ánh mắt của chỉ làm em hơi sợ, chỉ nhìn em chằm chằm, dường như nhìn lâu lắm rồi. Nhin không chớp mắt, môi hơi hé hé, nhìn kiểu như mân mê vậy đó mấy thím. Em không dám nhìn chỉ lâu, liền cúi xuống pha tiếp. Một hồi sau chỉ đi khỏi quầy về hướng nhà vệ sinh, chắc là đi vệ sinh. Chỉ đi khỏi, em thở phào một cái thật mạnh, lúc nãy dường như muốn nín thở luôn, chỉ cứ nhìn em chằm chằm, ánh mắt lạ lắm, không giống như mọi hôm. Em thầm nghĩ trong bụng: ‘Không lẽ chỉ thích mình ta? Không lý nào, người ta có chồng có con cả rồi, lẽ nào lại thích một thằng nhóc như mình, chỉ là người đàng hoàng mà’. Đang nghĩ vơ vẫn thì nghe tiếng chỉ vọng lên:
– N ơi! Xuống chị biểu
Quái lạ! Đi toilet mà kêu em xuống làm gì? Em bắt đầu hoài nghi, nhưng sự tò mò, cám dỗ đã thôi thúc em đi xuống toilet. Cửa toilet mở, chị L đang đứng ở trỏng, chỉ nhìn về phía em:
– Dạ! có gì không chị?
– Em sửa cái cần xả nước được hong? Chị dội hoài không được.
em nhìn xuống bồn cầu, thấy nước có màu vàng, chỉ vừa tiểu xong thì phải. Quái lạ! có vẻ hơi trơ trẻn, chỉ không biết ngượng hay sao mà còn kêu em vào sữa. Ít ra thì cũng phải lấy thau nước dội đi cho sạch sẽ rồi hẵn gọi em vào chứ. Em tự hỏi không biết chỉ sơ ý hay là cố ý đây. Em cũng giả bộ không để ý.
Em mở nắp bồn loay hoay với cái cần xả, chị L thì đứng đó xem. Em nói:
– Chị lên nhà canh quán đi, không người ta vô lấy đồ hết bây giờ…
– Chị khóa cửa rồi, giờ này không ai vào uống nữa đâu. Đứng đây với em cho dzui!
Nghe đoạn này em dựng cả da gà lên, trong người cảm thấy hơi nhột…Rồi em nhận ra, một nam, một nữ trong một cái toilet.
Đoạn rồi em cũng sữa xong cái bồn cầu, gạt nước dội nước tiểu của chỉ đi. Em đứng dậy định lên nhà trên. Đột nhiên chị L chặn em lại.
– Ủa? Sao vậy chị?
Chị L không nói gì, ngước mặt lên nhìn em một cách đắm đuối. Em không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, chỉ biết im lặng, đứng như tượng nhìn chỉ, chị L từ từ sấn tới gần em, rồi đứng sát vào người em luôn, em mất đà trượt chân về bước tường đằng sau, chỉ cũng sấn tới sát bức tường, hai người đối mặt nhau, không khí lúc này nóng dần lên, chỉ nghe tiếng thở từ phía hai người. Cả cái toilet em chỉ toàn ngửi thấy mùi tóc của chỉ. Em đang hoang mang thì chỉ nhướn người lên kề môi vào môi em…

Chapter 6: Tôn trọng

Chị L kề môi vào môi em, nắm chặt hai tay em, em lúc này như hóa đá, mắt mở thao tháo nhìn chỉ, chị L lúc này mắt nhắm chặt, còn miệng thì cứ “cạp, cạp” vào môi em không ngừng, lúc này đây trong đầu em nghĩ ngợi loạn cả lên:
‘Chị L làm gì vậy, chị đã có chồng rồi mà’
‘Tại sao chị chọn mình, chị có ý với mình từ bao giờ’
‘Mình nên làm gì đây?’
‘Mình không muốn làm kẻ phá hoại gia đình người khác’
‘Hay mình tới luôn, có ai biết đâu’
Bao nhiêu suy nghĩ đó dồn dập trong đầu em, khiến em không thể nhúc nhích được nữa, em không biết mình nên làm gì đây, não và tờ rym em đang đấu tranh quyết liệt. Môi em giờ đã ướt nhẹp, em cảm nhận được tay chị L đang mò mẫm tới thằng em của em. Em giật mình và quyết định dừng lại tại đây. Em đẩy chị L ra thật mạnh.
– Ơ…Ờ…..m, thôi em còn phải về học bài.
Chị L bơ phờ nhìn em…
– Em…Em không thích chị hả?
Em gạt đi, đi thẳng ra ngoài quán, cất laptop vào balo đương định về nhà. Chị L bước ra can.
– Đợi tạnh tý rồi dzề, mưa lớn đi dzề nguy hiểm lắm!
Em mặc kệ, chả dám nhìn chỉ nữa, ra cửa mở khóa rồi đóng cửa lại, lấy xe rồi phi thẳng một mạch về nhà, ướt như con chuột lột.
Tối hôm đó em không tài nào ngủ được, em cứ bứt rứt trong lòng, một mặt thì không muốn làm kẻ đốt nhà, một mặt thì không cưỡng lại được sức quyến rũ của chị L, em bắt đầu cảm thấy tiếc cho cái “cơ hội” đó, nằm trên giường trằn trọc mãi tới 3, 4h sáng thì ngủ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau đi học trễ, ngủ gật trong lớp, mặt mũi như thằng nghiện. Lúc về còn bị quẹt xe té lăn quay ra nữa. Vừa đến nhà thì em có tin nhắn, mở điện thoại ra xem.
‘A oi! e bi mat xe dap roi
ty nua a wa cho e
di lam luon dc ko’
Thì ra là con bé Lacoste, tội nghiệp, có chiếc xe đạp để đi học, đi làm cũng bị mất, dkm mấy thằng ăn trộm.
Em vào nhà tắm rữa ăn cơm rồi tranh thủ đánh một giấc tới 1h trưa rồi dậy thay đồ đi làm.
Em ghé nhà con Lacoste. Con chó mập sủa um sùm cả lên.
Con Lacoste bước ra mắng
– Lu! im.
Con chó im bặt, lúc này em mới nhìn con Lacoste. Ba má ơi, nó đang mặc đồ phi, Khá hở, hai trái bưởi năm roi đập thẳng vào mắt em các thím ạ . Bây giờ thì em mới hiểu lí do nó phải mặc cái áo thun rộng thùng thình khi đi làm rồi. Nó ra cổng bảo em:
– Anh chờ em chút! ủi xong cái áo em ra liền.
Nó nói gì mặc kệ, em bị hai trai bưởi hút hồn rồi. Đoạn rồi nó vào nhà. Em đứng ngoài đợi, con chó mập nhìn em chằm chằm.

Khoảng 5 phút sau nó ra, mặc bộ đồ bán hàng như thường ngày, áo rộng, quần tây đen. Em chở nó đằng sau nhiều khi thắng gấp, nó đập vào lưng phê vãi mấy thím ợ. Rồi cũng đến chỗ làm, em nhìn thấy chiếc Vespa màu trắng của chị L đậu ở đó, biết chỉ đang ở trỏng, cũng ngại gặp nhưng thôi, mình không làm gì có lỗi hết nên không phải lăn tăn. Vào trong quán thì thấy hai thằng ôn kia đang vây quanh chị L chém gió. Em bước vào, chị L nhìn em thẹn thùng rồi quay sang nói chuyện với hai thằng kia tiếp. Em thì lạnh lùng vào cất balo rồi làm việc cùng Lacoste. Hai thằng ôn kia thấy em chở con Lacoste tới thì liền chọc ghẹo.
Thằng mặt mụn bảo:
-Ối giồi ôi! Chúng nó cặp bồ rồi bà con ơi
Chị L liền nhìn về phía em và Lacoste, chỉ nhìn em chằm chằm. Em nói đỡ
– B.N bị mất xe nên em tiện đường chở nó đi làm luôn, bồ bịch gì anh.
Rồi em quay sang hỏi Lacoste:
– Vậy 8h anh chở em về luôn hen.
– Thôi hôm nay em xin chị L cho làm tới 10h luôn, đỡ mắc công anh đi lại, hôm nay cũng không có bài tập gì.
-Ư..Ừa! tùy em.
Ngày hôm ấy cũng không có gì là đặc biệt, ca tối có thêm con Lacoste nên em cũng đỡ ngại khi ở gần chi L hơn.
Rồi thì hết giờ làm, em với con Lacoste về trước, chị L thì ở lại coi sổ sách gì đấy.
Lacoste lên xe em chở, đi được một khoảng, đường khá vắng, bỗng nó vòng tay lên ôm eo em…

Chapter 7: Nảy sinh tình cảm

Con Lacoste ôm chặt em trên xe, nó nói to:
– Anh chạy chậm chậm thôi, em sợ!
Vì đường vắng nên em có chạy hơi nhanh, lỗi em. Chợt nghĩ tới con Lacoste, tội nghiệp làm lụm vất vả quá mà trời chả thương, lấy đi chiếc xe đạp của con nhỏ. Em tấp vào một quán cơm tấm đêm trên đường.
– Vô ăn cơm rồi về hen!
Con Lacoste chẳng nói gì, nó bước xuống xe đứng thừ rađó, em đậu xe gọn gang vàothì quay ra vẫn thấy nó chưa ngồi vào bàn ăn.
-Vô ngồi đi em.
Em phải nắm tay nó kéo vào nó mới chịu vô ngồi.
Đoạn rồi em với nó ăn cơm. Em hỏi:
– Em có nick yahoo không?
– Có, mà em ít lên mạng lắm.
– Cho anh xin đi.
Nó lấy giấy bút ra ghi cho em.
‘nguyen********1209’
Em nhìn nick nó thì thấy 4 sốcuối, em đoán chắc là ngày sinh của nó.
Đoạn rồi em trả tiền cơm rồichở nó về nhà.
Đêm đó em nằm trằn trọc mãi, em lại nghĩ đến chị L, em cảm thấy hối hận khi “từ chối” chỉ. Nói thiệt với các thím nếu như chị L không có chồng con thì em sẽ chơi tới bến luôn ấy chứ không lưỡng lự đâu. Em nghĩ tới vấn đề nếu như có làm cũngcó ai biết, chỉ có hai người ởtrong quán thôi mà, đóng cửa tiệm rồi ở trỏng làm gì aimà biết được. Em dần dần cónhững ý nghĩ đen tối trong đầu, em mong chị L sẽ mời gọi em lần nữa, và lúc đó, em sẽ chẳng thể từ chối đâu.Nghĩ vẫn vơ một hồi thì ngủ thiếp đi.

Như thường lệ, 4h sáng dậy chạy bộ và tập tạ. Đi học rồitrưa về nghỉ ngơi, 01:15PM lại chạy qua nhà con Lacosteđón nó đi làm.
Ngày hôm nay cũng làm việc bình thường, ngoài việc được anh K (chủ quán) tặng mọi người vé đầm sen nước chủ nhật này. Vậy là vừa dc nghỉ một ngày, vừa dc đi chơi free. Theo em biết là cóchị L, con Lacoste, 2 thằng ôn dịch, em và 2 đứa ca sáng đi chung với anh K. Ngày hôm đó cũng ko có gì đặc biệt thêm.

Rồi tới ngày chủ nhật, mọi người có mặt tại Đầm Sen nước lúc 8h30AM. Hai thằng ôn dịch rất bát nháo, cười nói vớ vẫn suốt. Có hai người mới gặp lần đầu là 2 đứa làm ca sáng, cả hai đều là nữ hết, cũng xinh, nhưngkhông bằng chị L và con Lacoste. Rồi mọi người vào cổng, gửi đồ. Hai con ca sáng mặc bikini, con Lacoste thì áo thun trắng với quần ngắn, chị L mặc bikini. Ta nóichị L là nổi bật nhất luôn, hai thằng ôn dịch thì mặc quần đùi cởi trần, em thì vì có xăm mình nên mặc áo thunđen với quần đùi để che, mắc công bị sếp kì thị. Không biết chị L mặc bikini để quyến rũ em hay không, nhưng chỉ đã thành công rồiđó, Body phải nói là chuẩn không cần chỉnh, da trắng, mịn màng nhìn mà muốn cắn cho phát, vòng ngực thì thuacon Lacoste chút. Em thề vớimấy thím em nói mọi người chị L có con rồi thì đố ai tin, nhìn cứ như teen girl ấy.

Mọi người cùng nhau đi hồ tạo sóng chơi, hai thằng ôn kia cứ dìm nước chị L, rồi chuyển sang dìm con Lacoste. Em đang ngồi phao thì chúng nó lật phao em rồi nhấn nước, hai thằng ranh ấy sức vóc chẳng bằng ai nên bị em dìm lại một lúc 2 thằng sặc vãi cả nước ra. Một hồi sau em thấy con Lacoste nó cứ ngồi dưới nước, thò cái đầu lên mãi, em tới dìu nó dậy đi chỗ khác chơi thì nó không chịu, em cũng chả hiểu nó bị gì. Em bực quá ẳm nó lên luôn, nó vùng vẫy đòi xuống, em đặt nó xuống thì đã hiểu ra vấn đề. Nó đi bơi mà mặc áotrắng, nước dính vào thấy hết cả bên trong . Hôm đó nómặc áo lót màu hồng, cái áo thun ướt dính sát vào lộ hai trái bưởi năm roi ra làm em cũng rộn ràng thay . Em thấy thế liền cởi áo em cho nó mặc, áo em màu đen che được 100%. Lúc này là lúc nởmũi nhất của em mấy thím ạ. Bình sinh em ngực nở, 6 múi,body nói thiệt là kha khá, emtự hào lắm.

Hai thằng ôn kia trầm trồ nhìn em dữ lắm, con gái đi ngang qua cũng nhìn em chằm chằm. Hai đứa ca sáng còn kêu em lại chụp ảnh với chúng nó nữa. Thôi, khoe thế đủ rồi. Tới trưa, mọi người tập trung lại ăn cơm. Ai cũng đói rã ruột, ăn lấy ăn để, vui lắm. Ăn xong thì anh K gọi mọi người ra chụp hình, hai thằng ôn chụp chung với chị L lia lịa, chụp với em nữa, nói chung 2 thằng ấy tấm nào cũng có mặt. Đoạn rồi em thấy Lacoste ngồi tự kỹ một mình,em đến ẵm nó lên rồi anh K chụp cho một tấm đẹp hết chỗ chê . Chị L chụp xong với hai thằng kia thì níu tay em lại chụp một tấm hai người. Em thì vẫn còn hơi ngại chỉ. Đoạn rồi mọi người cùng đi dòng sông lười lần cuối trước khi về.
Một ngày đi chơi khá vui. Ai cũng mệt lã.
Về đến nhà, vào phòng ngủ,em lại bị hình ảnh chị L mặc bikini ám ảnh…Thế là khăn giấy, gel bôi trơn chuẩn bị sẵn ra đấy.

Chapter 8: Cá sấu rình ngan vịt

Thời gian trôi dần, sáng dậy tập thể dục, đi học, trưa về nghỉ, chiều đi làm, tối đi về. Một vòng tuần hoàn cứ xoay mãi. Em cũng trở thành xe ôm cho con bé Lacoste luôn. Vui thì 8h tối em chở nó về trước, buồn thì 10h nó về với em. Trong thời gian qua ngày nào cũng gặp chị L ở quán, em ngày một rạo rực nhưng ráng kiềm chế rồi tối về xử một mình. Em với chị L dần dần cũng nói chuyện lại bình thường, không còn ngượng ngùng như trước nữa.

Hôm đó là ngày 12 tháng 09 năm 2011. Em rất tâm lý, em biết hôm ấy ắt hẵn là sinh nhật Lacoste mặc dù vẫn băn khoan 4 số 1209 là nó ghi theo ngày tháng của bên mình hay bên mỹ, nếu bên mỹ sẽ là ngày 09 tháng 12. Em đoán liều là 12 tháng 09 rồi sau khi đi học về, em ghé tiệm thú bông trên đường CMT8 mua một con gấu nhỏ rồi nhờ người ta gói quà cho vào hộp đàng hoàng.
01:15PM, như thường lệ, em đến đón Lacoste đi làm, con chó mập dường như đã quen em, nó không sủa nữa. Lacoste vừa ra khỏi cổng thì em đưa ngay hộp quà cho nó nhằm tạo bất ngờ.
– Sinh nhật vui vẻ.
Nó ngơ ngác nhìn em các thím ạ, trông buồn cười lắm.
– S…Sao anh biết hôm nay là sinh nhật em?
– Thì hôm nọ em cho anh nick chat, anh thấy bốn số cuối là 1209 nên đoán đại là ngày sinh của em đó mà.
Đoạn rồi em trao quà cho nó, nó cầm một hồi thì rưng rưng nước mắt mấy thím ợ.
– Cám ơn anh!
– Không có gì!
– Để em vô cất rồi ra liền.
Nó chạy một mạch vào trong nhà, em không nghĩ nó lại xúc động đến vậy, nó sống nội tâm, chắc cũng ít bè bạn mà nhớ tới sinh nhật. Tội nghiệp.
Một lúc sau nó chạy ra, mắt nó lấm lem như vừa mới lau nước mắt xong, nó chẳng nói gì, leo lên xe luôn.
Đoạn rồi cả hai tới quán, rồi bắt tay vào làm việc. Làm hung hục cho tới khoảng 6h kém thì quán vắng khách, hai thằng lựu đạn như thường lệ đi về lúc 6h. Em hỏi con Lacoste:
– Hôm nay mấy giờ em về?
Nó suy nghĩ một hồi
– Hôm này bài tập nhiều lắm, 8h em về!
Cái laptop của em từ cái ngày bị chị L “cưỡng hôn”, lúc chạy về trời mưa không để ý làm ướt, hư mẹ cái máy. Nên gần đây mỗi khi muốn lên mạng thì em hay mượn laptop của chị L. Lúc này chị L đang ngồi làm sổ sách, laptop để không, em liền đến hỏi mượn. Chỉ cho phép rồi em ngồi vào chơi. Thì cũng vào ba cái trang báo để đọc rồi lượt 9gag xem truyện cười. Đang lướt ngon thì chỉ dặn em:
– Đừng có dzô ổ E của chị nha em!
Chẳng biết chỉ muốn em vào hay không mà nói như thế kiểu như dẫn đường cho em vào đấy chứ. Tò mò, đợi chỉ bận rộn thì em lén vào xem có gì. Ngoài các thư mục như Program Files, hóa đơn.v.v. ra thì em đặc biệt chú ý tới một thư mục được đặt tên là “1”. Em click vào thử thì bỏng cả mắt. Hình chỉ tự sướng của chỉ đủ mọi tư thế , em liếc nhìn chỉ thì vẫn đang lu bu với đống giấy tờ nên coi tiếp. Có cả hình chụp cận cái ấy nữa mấy thím ạ. Đoạn rồi em thấy ngày chụp trong file hình là ngày 10 tháng 9 2011, cách đây 2 ngày. Quay lại với mấy tấm hình, nhìn mà nóng người luôn mấy thím ợ, em hơi ớn vì cảm thấy chị L hơi “dăm”. Nhưng vì thế mà em mới bị kích thích. Đoạn rồi chị L đi tới chỗ em, em mau tay tắt đi, rồi bật cửa sổ Chrome lên vờ coi báo. Chị L và ngồi cạnh em.
– Cho chị mượn máy chút nhé, nhanh lắm.
– Máy của chị mà!
Chỉ cười, rồi vào xem ba cái hồ sơ gì ấy. Lại cái mùi hương ấy, làm em xao xuyến…Hồi nữa chỉ tự cởi áo vest ngoài ra, bên trong mặc áo 3 lỗ màu trắng bó sát. Lúc cởi ra cũng có nghe mùi nữa các thím ợ, mùi thơm hòa lẫn với mùi cơ thể chị. Cởi xong chị xem file hồ sơ tiếp. Hình như chỉ đang quyến rũ em hay sao đó mấy thím ợ. Em thực sự chịu không nổi. Rồi chị quay lại bàn làm việc, để mặc em với cái laptop. Em thì đang tự hỏi chỉ có còn muốn em hay không, những hành động vừa rồi là ý gì? Rồi khách khứa vào, em bắt tay vào làm việc.

Bây giờ đã là 7h30, em thật sự chịu hết nổi rồi mấy thím ợ, em dự đinh hôm nay sẽ cùng chị L tới bến luôn. Hôm nay đúng là ngày tốt nhất, hôm nay chị L nhá hàng em, rồi con Lacoste sẽ về lúc 8h. Thời gian còn lại sẽ là của riêng em và chị L.

Em chờ từng giây phút một, đúng 8h, con Lacoste cũng thu dọn xong, em chở nó về nhà ngay và luôn.
Trên đường về nó cảm ơn em mãi về món quà sinh nhật.
Sau khi nó vào nhà, em phi hết tốc lực về quán café đúng 8h20. Quán chỉ có 2 người khách. Chị L đang đứng xếp ly. Em đi tới quầy, tới gần chị L sau đó đứng đằng sau chị, từ từ vòng tay ôm eo chị, thằng nhỏ của em lúc này đã nổi dậy khởi nghĩa, em cố tình cho nó chạm vào người chị. Chị L chỉ đứng yên, không làm gì cả, cả hai hiểu ý, đợi khách về hết sẽ chiến sau. Lúc này em có thể cảm nhận được nhịp tim của em và của chỉ luôn đấy các thím ợ.

Và rồi…vị khách cuối cùng đã về, âm nhạc du dương, ánh đèn vàng lãng mạn, em trở lại quầy sau khi tính tiền, hai ánh mắt nhìn nhau đắm đuối, chị L đến bên em rồi cả hai trao hôn, càng ngày càng mạnh bạo, cả hai vừa hôn vừa đi thẳng vào toilet rồi đóng cửa lại, khóa chốt. Em biết là các thím mong chờ giây phút này lâu lắm rồi, và đúng vậy, nó đã xảy ra, em đã tới bến với chị L trong toilet. Em xin không tả chi tiết cảnh đó nhé.

Cả hai vả hết cả mồ hôi, đang đến lúc gây cấn thì bỗng có giọng từ bên ngoài vọng vào:
– Anh N ơi! Chị L ơi!
Đó là giọng của con Lacoste. WTF, nó làm gì ở đây!?

Chapter 9: Cá sấu lên bờ

Nghe giọng con Lacoste sang sảng gọi, em với chị L sợ vãi cả ra. Em thì thầm:
– Hồi nãy chị có khóa cửa ngoài chưa!?
– Chị quên!
Thật là lúc đó quên thật, khách vừa ra là em với chỉ đã tranh thủ rồi . Thật là tai hại, con Lacoste nó tới đây làm gì, em đã chở nó về rồi cơ mà . Chưa kịp finish thì nó làm cho teo cả tờ rym lại. Em với chị L đợi xem tình hình thế nào chứ chưa dám ra ngoài. Bỗng nó vặn cửa Toilet, em với chị L giật bắn người lên, cũng may là lúc nãy có khóa lại nên không sao.
– Anh N ở trong này hả, hay chị L?
Em lúng túng một hồi rồi đáp lại:
– Ừ, anh đang đi vệ sinh? Sao em lại ở đây?
– Em để quên cuốn tập nên bắt xe ôm chạy lên lấy về học cho kịp.
– Sao không gọi anh lấy cho?
– Thôi, mắc công anh.
Tình hình có vẻ ổn…
– Anh ơi, chị L đâu rồi, trên quán không có ai coi hết!
– Ờ….U…Ủa, lúc anh vô đây chỉ còn ở ngoài mà! Chắc đi mua gì ăn rồi đấy. Em lên nhà trên canh quán dùm anh, anh ra liền.
Em với chị L ở trong nhẹ nhàng mặc đồ lại đàng hoàng.
-Ừa! để em lên
Em khom xuống nhín qua cái khe cửa để chắc chắn nó đã lên nhà trên rồi mới dám mở cửa ra, em mở thật khẻ rồi đi ra một mình, để chị L núp ở trỏng. Em lên nhà, nó thấy em thì liền đi xuống nhà vệ sinh, em vội níu nó lại.
– Em đi đâu vậy?
– Em đi vệ sinh.
Em lúng túng…
– À…Ừm, hồi nãy anh đi vệ sinh, mà cái cái cần gạt nó hư rồi, không dội cầu được, còn y nguyên ở trỏng, em đừng có vô… 9h15 rồi, em về học bài đi, anh coi quán được rồi. Đoạn rồi em dẫn con bé ra đầu hẻm bắt xe ôm rồi trả tiền dùm nó luôn.
Xong xuôi em trở về quán, chị L đương thu dọn quán, em đến phụ chỉ. Được một hồi thì cả hai đóng cửa thật kỹ, kéo màn lại hết rồi tiếp tục đắm chìm trong hoang dại trên chiếc ghế sofa dài của quán, các thím không tưởng tượng nổi độ “dăm” của chị L như thế nào đâu. Đoạn này em cũng xin không viết chi tiết nhé.

Khoảng 10h30 cả hai mới bắt đầu về.

Đêm đó mũi em cứ thoảng thoảng mùi hương trên cơ thể chỉ, em nhớ rõ từng mùi trên từng bộ phận…
Em cảm thấy có lỗi với gia đình chỉ, nhưng rồi tự an ủi mình bằng cái lý thuyết là chị L và em cũng là vì sinh lý thôi. Em nhắm mặt lại, tưởng tượng đến chị L rồi ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau em nhận được tin nhắn của anh K báo rằng cả quán sẽ tạm nghỉ bán trong vòng 1 tuần để sơn sữa, trang trí lại quán. Thế là đi học về là ăn cơm rồi nằm phịch xuống giường mà đánh một giấc cho đã. Ăn no là ngủ, em ngủ lúc nào không hay.

Chợt giật mình vì tiếng điện thoại reo, nhìn đồng hồ đã thấy 3h chiều rồi, nhìn vào điện thoại thì thấy con Lacoste gọi. Em bắt máy
– Anh nghe!
– Anh rãnh không?
– Ờ…Ờm, anh mới ngủ dậy, cũng không bận gì.
Em nghĩ chắc nó lại nhờ chở đi đâu đó đây.
– Chút nữa anh…qua nhà em chơi nhé, em có nấu cà ri gà, anh…qua ăn chung với em nha.
Em bất ngờ mấy thím ạ, không ngờ nó lại mời em qua nhà ăn cà ri đấy, mà cái giọng nó nhút nhát, rụt rè lúc mời em thấy thương lắm mấy thím ợ.

Đoạn rồi em rửa mặt, thay đồ, áo thun và quần jeans, đơn giản, gọn gàng. Rồi lên xe phóng sang nhà con Lacoste.
Đậu xe trước cửa nhà, con chó mập giờ đã mừng em chứ không còn sủa nữa, hồi sau con Lacoste ra mở cổng. Cha mẹ ơi, lại là bộ đồ phi nó hay mặc ở nhà, lộ hết cả hai trái bưởi và cái đùi trắng mịn.
Em dắt xe vào cổng để đó, Lacoste khóa cổng rồi cả hai cùng vào trong nhà. Ngôi nho nhỏ nhưng gọn gàng ngăn nắp lắm mấy thím ợ, phòng khách nằm đầu tiên, có cái ghế gỗ dài, phía trước là một cái bàn gỗ, hai cái ghế đơn đặt ngay hai đầu bàn. Sâu bên trong là nhà ăn, kế bên là nhà bếp.
Đoạn rồi nó dẫn em vào nhà ăn rồi em ngồi xuống cái bàn ăn tròn. Nó sang nhà bếp kế bên mở nắp nồi cà ri ra múc 2 tô. Công nhận là cà ri rất thơm mấy thím ạ, nghe mùi đã chảy dãi rồi. Em thấy nó loay hoay quá nên đến phụ nó, em bưng 2 tô cà ri lên bàn ăn, nó cũng ngồi xuống bàn.
– Ủa mẹ em đâu, để anh tới chào bác một tiếng.
– Mẹ em về quê rồi, mai mới về.
WTF ! Vậy là chỉ có mình em với nó ở nhà. Em tự hỏi nó rũ em qua để làm gì, có khi nào nó có ý đồ giống chị L không? Lúc này em cũng khoái chí lắm mấy thím ạ, vì thấy mình được nhiều gái thích. Thế rồi em hỏi nó thử:
– Sao hôm nay rũ anh qua ăn cà ri vậy?
Mặt nó ngại ngại mấy thím ợ, khám dám nhìn em nữa.
-T…Thì em lỡ nấu nhiều quá nên gọi anh qua ăn phụ.
Đệt! phũ vãi. Thế là ra nó mời em qua để ăn trừ hao. Đoạn rồi cả hai ăn cà ri, nó nấu cay lắm mấy thím ợ, cay mà ngon nên cứ ăn lấy ăn để, em ăn mà vã hết cả mồ hôi. Ăn xong em ngước lên nhìn nó thì Ối giòi ôi! Mấy thử tưởng tượng cơ thể con gái lúc đổ mồ hôi xem, mồ hôi cứ chảy từ mặt xuống ngực, da em nó bóng lên như thoa dầu ấy mấy thím, làm cái khe núi càng thêm hâp dẫn, trong giây phút này em nhận ra nó còn dễ thương hơn chị L nữa.

Ăn xong nó dẹp cho em, lúc nó tới cạnh em rồi nhướn ta lấy cái tô của em lên, cái cổ nó sát gần mặt em mấy thím ợ, con Lacoste cũng có mùi thơm riêng, có lẽ nó dùng dầu gội khác với chị L, lúc nó lấy tô len vô tình tay nó quẹt vào má em dính hết cả mồ hôi vào, cảm giác thích thích mấy thím ợ. Đoạn rồi nó nói em ngồi chơi tý, nó đi tắm, đi tắm là đúng đấy, ăn có tí cay mà đổ mồ hôi như suối. Em lên phòng khách ngồi xem Tv, nghe tiếng nước chảy từ phòng tắm làm em bồi hồi, em bắt đầu hình dung cơ thể con Lacoste lúc tắm. Trong giây phút em định tới nhìn lén nó tắm mấy thím ợ, rồi gạt đi.

Trong lúc chờ nó tắm, em đi lòng vòng tham quan nhà nó, em thử lên gác chơi, trên gác có hai phòng, em đoán căn phòng có dán hình Đô rê mon ở cửa là phòng nó rồi. Em nghĩ nó tắm còn lâu nên tò mò mở cửa vào trong xem, Căn phong đơn giản lắm mấy thím ợ, một cái giường nhỏ, một cái bàn học, một cái tủ, hết. Giấy khen được đóng khung đàng hoàng treo ngay ngắn trên tường, con này học giỏi vl mấy thím ợ. Đoạn rồi em thấy trên bàn học nó có tấm hình em ẵm nó chụp ở Đầm Sen Nước. Em dự là nó thích em rồi chăng, rồi nhìn kỹ lại thì còn mấy tấm khác nó chụp với mọi người trong quán nữa chứ không riêng gì em. Em ngồi phịch xuống giường nó rồi ngã người nằm xuống luôn. Giường con gái không biết sao mà thơm thế các thím, gối cũng thơm, chăn cũng thơm, em cứ nằm lăn lóc trên giường để mùi hương đó tỏa ra, thích lắm mấy thím ợ. Đang nằm thì tay em chạm vào cái gì đó giống như miếng vải nhỏ, em cầm lấy đưa lên mặt xem thì mẹ ơi, là cái quần sịp.

Một cái quần sịp màu trắng có ren. Em ngồi dậy, cầm cái quần sịp đi đến bàn học ngồi ngắm, trong đầu em chợt nghĩ đến việc ngửi nó thử, bất thình lình em nghe tiếng bước chân lên gác, em vội nhét cái quần sịp vào túi rồi vờ đang coi hình.
– Anh ở đây hả?
– Ờm! Em tắm lâu quá, nên anh…lên đây ngồi chơi. Anh vô phòng em mà không xin phép, anh xin lỗi nhé. (gãi đầu)
– Không sao!
Đoạn rồi nó vào phòng, ngồi xuống giường nhìn em.
– Phòng em hơi bừa bộn, anh đừng cười nha!
– Trời! phòng anh còn bừa bộn hơn em gấp tram lần.
Đoạn rồi hai người im lặng, em vờ xem hình, còn nó cứ ngồi thừ ra thế.
– Anh ơi! Em tâm sự với anh được không?
Em bắt đầu ngạc nhiên
– Ừ!
– Em…Em đậu đại học rồi!
Em nghe nó nói mà mừng thay nó luôn
– Chúc mừng em nhé!
– Em…Em cám ơn anh nhiều lắm!
– Cám ơn gì!?
– Em đậu đại học cũng một phần nhờ anh đấy, nhờ có anh mỗi ngày chở em đi làm rồi chở em về.

Em tỏ vẻ không hiểu lắm…Nó nói tiếp:

– Bình thường em đạp xe về nhà mệt lắm, học được một tý là đuối rồi, nhờ có anh chở em về nên em học được tốt hơn…
– À…Có gì đâu em!
– Thôi mình xuống nhà đi anh, trên này nóng quá.
Đoạn rồi em đứng dậy đi ra thì thấy trên nóc tủ có con gấu bông em tặng nó. Em cầm lên xem rồi trêu nó
– Gấu ai tặng mà đẹp vậy em?
Nó cười thẹn.
– Anh tặng chứ ai…
Em cười. rồi nó nói:
– Hôm đó có mình anh là nhớ sinh nhật em thôi…Cũng có mình anh để ý tới em thôi…
Nó nói nghe thương lắm mấy thím ợ , em chẳng biết phải làm gì nữa, chỉ đứng yên nhìn nó thôi, rồi bỗng nhiên nó ôm lấy em…

Chapter 10: Đi chơi xa

Lúc này em rối lắm mấy thím ợ, nó ôm em rồi còn sụt sịt nữa. nó ôm chặt lắm, ngực nó ép vào bụng em phê vãi mấy thím ợ. Em chẳng biết phải làm gì lúc này, chợt suy nghĩ trong em: ‘Cơ hội chăng, có giường sẵn đây’. Trong giây phút này đây, em bị mùi hương, bộ ngực, cái giường của em nó cám dỗ, em từ từ vòng tay qua ôm lại nó, từ từ siết chặt, nó thở hổn hển trong vòng tay em, cứ phập phồng, phập phồng…Trong phòng khá nóng, bây giờ em chỉ cảm nhận được hơi ấm, mùi hương của ẻm, mặc cho không khí oi bức. Lúc này cậu nhỏ của em đã chào cờ, em dùng nó ấn vào bụng con bé. Nó lật đật buông em ra, nhìn mặt nó hoảng lắm mấy thím ợ, rồi nó chạy thẳng xuống nhà dưới…
Em thừ người ra đấy, chẳng hiểu nổi. Đoạn rồi em đi xuống nhà, nó đang ngồi ở cái ghế gỗ dài ở phòng khách, cúi gầm mặt xuống, không them nhìn em một cái. Em ra chào nó.
– Thôi anh về nha!
Nó chẳng nói gì cả, cứ bấm bấm điện thoại.
Em lủi thủi ra lấy xe rồi đi về.

Về đến nhà, em bứt rứt, băn khoăn mãi. Em làm nó giận rồi chăng, nhưng nó chủ động trước mà, hay là nó chỉ ôm em để bày tỏ lòng biết ơn, kính trọng, hoàn toàn không có ý định kia…Giờ nó giận em rồi, nó đã biết em là một thằng tà dâm, làm sao đây, em đã làm mất hình tượng của mình trong mắt nó.
Em ngồi phịch xuống ghế, thấy có gì cộm cộm dưới túi quần sau, em thò tay lấy ra. Thì ra là cái quần sịp của con Lacoste . Em vội vào phòng đóng cửa lại, rồi nằm lên giường soi cái quần. Nhìn kỹ vào thì có một vệt vàng vàng dọc dưới đáy cái quần, em dựng cả da gà lên, ra đây là cái quần dơ, chưa giặt. Lúc này em bắt đầu cảm thấy phấn khích rồi đáy. Rồi em làm gì với cái quần thì mấy thím tự hiểu nhé. Phải nói mùi của con Lacoste khác với của chị L lắm mấy thím ợ…

Ngày hôm sau, em nhận được cuộc gọi của anh K chủ quán, anh K rũ cả quán sáng mai cùng đi Vũng Tàu chơi 3 ngày 2 đêm, em đồng ý. Em gọi hỏi điện cho Lacoste:
* Tút…Tút…Tút….
– Alo!
– B.N hả em? Anh K mời cả nhóm mình sáng mai đi vũng tàu 3 ngày 2 đêm đó, em đi không?
Nó im lặng một hồi…
– Em không đi được.
Nói xong nó cúp máy luôn . Em xác định là nó đã ghê tởm em rồi mấy thím ợ.
Đoạn rồi em chuản bị hành lý rồi đi ngủ sớm. Em tự hỏi không biết chị L có đi không?

Đồng hồ báo thức 4h sáng, em dậy đánh răng rửa mặt rồi xách balo chuẩn bị lấy xe đi ra quán. Đoạn đang nổ máy thì có điện thoại. Lacoste gọi…
– Sao em?
– Anh…Anh qua chở em đi luôn nhé!
Con này làm em bất ngờ hoài mấy thím ạ, khó hiểu nữa. Em vừa băn khoăn vừa vui vui, rồi chạy sang nhà nó.

Nó đứng chờ sẵn ở cổng, dưới đất để cái balo. Đúng là con gái, nói có là không, nói không là có. Đoạn rồi mọi người tập trung đông đủ ở trước quán. Cả thảy có 8 người như hồi đi Đầm Sen Nước: anh K, 2 con ca sáng, 2 thằng mặt lừa, chị L, Lacoste, em.
Đội hình đi gồm: anh K chở chị L, 2 con ca sáng chở nhau, 2 mặt lừa chở nhau, em chở Lacoste.

Rồi sau hơn 5 tiếng đồng hồ trên xe, tê hết cả tờ rym mấy thím ạ, mọi người đã có mặt tại Vũng Tàu, anh K dẫn mọi người đến một khách sạn 3 sao để nghỉ. Mướn 2 phòng, một phòng cho 4 nam ở, 1 phòng cho 4 nữ ở. Em vào phòng nằm phịch xuống giường mà tận hưởng máy lạnh, quá đuối. Mọi người tắm rửa, ăn trưa rồi về phòng nghỉ ngơi. Trong lúc gặp nhau khi ăn trưa, chị L cứ nhìn trộm em miết các thím ợ. Em về phòng ngủ một giấc thiệt đã.

Đến 3h chiều, anh K gọi mọi người dậy đi tắm biển. Bên phía con trai đã xong xuôi cả, giờ đứng chờ bọn con gái, chả biết là gì mà lâu dữ, chỉ việc thay đồ bơi thôi mà. Khoảng 15 phút sau thì đám con gái ra. Chị L vẫn là người nổi bật nhất với bộ bikini màu xanh chuối, con Lacoste kì này đã rút kinh nghiệm, mặc áo thun màu tối đi tắm biển, còn hai con ca sáng thì đồ bơi hai mảnh.

Ra bãi biển, mọi người chơi đùa rất vui vẻ, có mỗi con Lacoste là ngồi trên bờ vọc cát. Em cũng ngại chuyện hôm trước nên cũng không dám đến rũ nó ra chơi. Tắm biển chán, mọi người lên bờ chơi tủ xì đắp cát. Sau nhiều lượt tủ xì, em là người thua chót và phải chịu nằm cho mọi người đắp cát lên người. chị L ngồi ngay phân đầu em, ngước lên là thấy hai bình sữa đập vào mắt liền . Hai con ca sáng thì mất nết phải biết, nó đắp hình tờ rym em cao như núi rồi còn cười toe toét nữa , chả nữ tính chút nào. Đoạn rồi anh K gọi con Lacoste tới chơi thì nó từ chối, không lẽ nó giận em đến vậy ư, mà nếu giận thì tại sao lại đi chung với em, thiệt chả hiểu nổi.

Trời sụp tối thì mọi người rời bãi biển để đi ăn hải sản. Cà nhóm vào một quán ở gần bãi luôn, rồi gọi đồ ăn thức uống, nào là bạch tuộc nướng, tôm cua, lẫu cá, đủ hết cả. rồi bia bọt các thứ, riêng con Lacoste thì uống Coca. Chị L uống hơi nhiều, mặt đỏ hết cả lên. Em liếc sang con Lacoste thì nó cứ ngồi im một mình, chả nói chả cười gì cả. Em liền gắp đồ ăn cho nó.
– cám ơn anh!
Nó cảm ơn rồi lấy điện thoại ra bấm. Em cũng chả biết nói gì thêm, quay lại chém gió với anh K và mọi người tiếp. Nhậu xong cả nhóm đi dạo trên vỉa hè, đoạn thấy một hàng cây rất đẹp, có cả xích đu nữa, rất thơ mộng. Cả nhóm dừng lại chụp hình. Lúc đó, một con bé làm ca sáng gọi em:
– Anh đẹp trai ơi chụp với em một tấm đi!
Nghe thích lắm mấy thím ạ. Rồi em vào đứng tạo dáng với nó cho con kia chụp, rồi đổi người chụp qua chụp lại, chả con nào thèm chụp với hai thằng lựu đạn cả. Đoạn rồi em chợt thấy con Lacoste cứ liếc liếc em thấy ghê lắm mấy thím ợ. Sau buổi đi chơi mệt lã thì mọi người về khách sạn ngủ. Em đang lim dim thì điện thoại reo, chị L gọi.
– N hả, chị ngủ hong được, em đi hóng mác dzới chị được hong?
chỉ nài nỉ quá nên em cũng ráng đi, dù rất buồn ngủ.

Cả hai đi dọc dưới bãi biển, tám đủ thứ chuyện, gió mát ***g lộng, sóng vỗ rì rào, lãng mạn lắm mấy thím ợ. Em gằn giọng hỏi chỉ:
– Bộ chị không yêu chồng chị hả?
– iu chớ!
– Vậy sao chị còn…ấy với em?
– Tại em đẹp chai
Giờ em đã xác cm nó định là chị thuộc dạng mê trai rồi. Đoạn rồi chị quay lại nhìn em thắm thiết rồi kéo em vào vách tường gần đó rồi nhẹ nhàng hôn em, cả hai âu yếm nhau một hồi thì chỉ đẩy em vô vách rồi tụt quần xuống và… Em xin không kể chi tiết cảnh này nhé, chỉ có BJ thôi chứ không làm gì thêm hết.

Sáng hôm sau, tới 12h trưa em mới ngủ dậy, em xuống sảnh ăn trưa rồi đi lòng vòng mua ba cái quà lưu niệm. Bỗng em có điện thoại, Lacoste gọi:
– Anh nghe!
– Anh về khách sạn gặp em được không, có chuyện gấp.
– Ờ…Ờ…Rồi ok!
Em về khách sạn gặp nó, nó hốt hoảng nói em:
– Anh chở em về được không?
– Gì! Mới đi chơi được có tý đã về rồi?
– Mẹ em bắt về. Mẹ nói mẹ ở dưới quê thêm mấy bữa nữa nên em mới dám đi. Ai ngờ mẹ về đột xuất, nãy mẹ gọi điện la quá trời.
Em cũng không muốn chở nó về lúc này mấy thím ợ, đi chơi chưa được lâu, đường xa lắm chứ có phải từ quán tới nhà nó đâu.
– Hay anh bắt xe Phương Trang chở em về nhé.
– Không! Em sợ đi một mình lắm, anh chở em về đi.
Nó năn nỉ mãi, rồi em cũng đành phải đồng ý. Em báo với anh K và mọi người rồi 2h chiều hôm đó chở nó về luôn.
Đi trên đường nó cứ gật gù sau lưng em suốt, rồi em hỏi
– Em bị sao vậy!
– Em thấy chóng mặt quá…
Em thấy nó có vẻ mệt thật.
– Hay mình nghỉ tý nha!
Nó không nói gì, em tấp vô một cắn nhà nghỉ ven đường. Đoạn rồi vào lấy phòng, em dự đinh lấy hai phòng cho tiện.
– Chị cho em hai phòng nhé!
Bỗng con Lacoste níu tay áo em
– Một phòng được rồi anh…

Chapter 11: Cá sấu xổng chuồng

– Lấy một phòng thôi anh, nghỉ chút rồi đi liền mà, hai phòng tốn kém lắm.

Em ngỡ ngàng, không lẽ đây là kế hoạch của con bé, và mẹ nó cũng chả có gọi điện kêu nó về?
– Vậy anh chị lấy 1 phòng hay 2 phòng?
Em đắn đo một hồi.
– Cho em 1 phòng.
Đoạn rồi cả hai vào phòng, cái hơi mát từ máy lạnh tỏa ra làm tan biến mọi mệt mỏi. Em quăng balo xuống đất, nằm phịch xuống giường…Bấy giờ em mới để ý sắc mặt của Lacoste, mặt nó nhợt nhạt hẵn, em vội đứng dậy dìu nó ngồi xuống giường.
– Em thấy trong người sao?
– Em thấy chóng mặt quá…
Dự là nó bị trúng gió rồi, em vội lấy chai dầu xanh trong balo ra xức lên hai thái dương cho nó. Cũng không thấy bớt bao nhiêu. Em hỏi liều
– Để anh cạo gió cho, trúng gió kiểu này mà không cạo thì nguy hiểm lắm.
Nó không nói gì, có vẻ ngại…
Đoạn rồi nó tự giác cởi áo khoác ra.
– Anh quay mặt chỗ khác đi!
Em liền quay mặt đi, nó định cởi áo chăng? Đợi một lúc sau thì nó bảo.
– Được rồi, anh quay lại đi!
Em quay lại, con Lacoste đã cởi áo ngoài và áo ngực ra vất lên giường mấy thím ạ, rồi nó dùng áo khoác che phần trước lại, để lộ cái lưng trắng nõn nà.
– Anh cạo nhẹ thôi nhé…
Mấy thím có biết lúc đó em “ấy” lắm không, chỉ muốn giao thông ngay và luôn, nhưng đối tác đang bệnh thế kia, thật không nhẫn tâm. Em đứng dậy tắt máy lạnh, với cái ba lô, lấy ra cái cạo gió rồi nhẹ nhàng ngồi lên giường, đối diện với cái lưng của em nó. Em thấm dầu lên lưng nó rồi nhẹ nhàng đưa miếng inox cạo gió lên cạo chậm chậm theo đường xương cá. Da con gái tuổi teen mềm mịn lắm mấy thím ợ, lúc đó em chỉ muốn ôm trọn cơ thể nó vào lòng mà thôi.
– Đau quá! Nhẹ thôi anh…
– Nhẹ thì sao mà ra gió được!
Em cạo đến đâu, nó rên ư ử đến đó , cứ như jav vậy đó mấy thím, vừa cạo mà vừa muốn thủng quần luôn. Lúc này đây, người con bé ướt đẫm mồ hôi, mùi dầu gió nồng nặc cả phòng, lưng nó đỏ hết cả lên, trúng gió nặng luôn, em mà không cạo cho nó thì có mà chết. Đoạn rồi em quay mặt đi để cho nó mặc áo vào. Mặc áo xong nó nằm ngủ luôn. Tội nghiệp, đường xa mệt nhọc mà còn bị bệnh. Nó ngủ say như chết các thím ạ.

Lúc này đây, em chỉ biết ngắm nó ngủ, môi nó hồng trở lại rồi, chứng tỏ cạo gió có hiệu quả, Nó nằm nghiêng, ôm gối ôm, môi hở he hé khi ngủ. Em chỉ muốn bò tới hun nó một cái. Em nằm trên giường ngắm nó đến nỗi ngủ quên lúc nào không hay.

-Anh N, dậy, dậy!
Em giật mình tỉnh giấc, con Lacoste đang hối hả gọi em dậy, em nhìn lên đồng hồ đã 7h tối rồi.
– Chết mẹ! 7h rồi sao?
Đoạn rồi em trả phòng, chở Lacoste phi thật nhanh về Sài Gòn.
Đến hơn 11h tối mới về đến Sài Gòn, Em đương chở nó về nhà thì nó dặn:
– Chút nữa tới đầu hẻm anh cho em xuống nhé, mẹ em mà thấy anh chở em thế này thì la em chết.
Rồi khi tới đầu hẻm, em cho nó xuống rồi tạm biệt mà đi về. Quả là một ngày vất vả…
Em về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ luôn.

RENG RENG RENG RENG…!
Em giật mình dậy, điện thoại em reo, Lacoste gọi . Em nhìn đồng hồ trong điện thoại đã 2h sáng rồi. WTF, lại chuyện gì nữa đây, giờ này còn gọi điện.
– Anh nghe…
– Hu hu, anh ơi, anh qua nhà em đi!
Gì thế này, nó khóc um sùm trong điện thoại. Em hoảng cả lên.
– Rồi, rồi, anh qua liền!
Em mặc luôn bộ đồ ngủ, khoác thêm cái áo Hoodie rồi lấy xe chạy sang nhà nó ngay.
Em vừa chạy đến đầu hẻm đã thấy nó ngồi co ro dưới góc cột điện, em dừng xe, tắt máy, chạy đến dìu nó đứng dậy.
– Em sao vậy?
Nó ngước lên nhìn em, 2 con mắt sưng húp, nó bắt đầu mếu rồi khóc òa lên.
– Thôi thôi, nín nín, có gì kể anh nghe?
Nó vẫn tiếp tục khóc. Em phải dỗ thêm mấy lần nữa nó mới chịu dứt.
– Em sao vậy, kể anh nghe?
Nó nấc nấc mà nói từng chữ.
– Em về nhà, mẹ. chửi. em. Hức đánh em, hức…còn. đuổi. em. ra. khỏi. nhà nữa…
Thì ra chuyện mẹ nó kêu về là có thật, em đã nghĩ xấu cho nó rồi.
– Thôi nín nín, anh xin lỗi, tại anh rũ em đi chung.
Nó lại khóc tiếp.
– Thôi lên xe, anh chở đi ăn chè.
Đoạn rồi em chở nó vi vu trên đường.
– Em thích ăn gì anh chở đi.
– Anh chở em về nhà anh đi…em buồn ngủ.

Em bắt đầu hoang mang rồi mấy thím, rồi thiết nghĩ giờ nó cũng không có chỗ ngủ, thôi thì chở nó về nhà em luôn cũng tiện, rồi những suy nghĩ đồi bại bắt đầu nhảy múa trong đầu em. Em chạy thẳng về nhà mình.

Giờ này ba mẹ em vẫn còn say ngủ, em nhẹ nhàng đẩy xe vô nhà, khóa cửa, rồi dẫn nó lên lầu vào phòng em.
– Phòng anh bừa bộn thiệt.
Em quê vãi ra mấy thím ạ, quần áo, quần lót em vất lung tung cả ra phòng, luống cuống nhặt thấy mẹ luôn.
– Em làm phiền anh quá, em xin lỗi.
– K..Không sao em, ngủ một mình chán lắm, có thêm người ngủ chung cũng vui.
Cái đệt, em vừa nói cái quái gì thế . Con Lacoste nghe vậy cũng không phản ứng gì. Em liền đánh trống lãng.
– Để anh xuống nấu mì cho em ăn.
Rồi lật đật xuống nhà, vào bếp. Ở dưới bếp, em bối rối lắm mấy thím ạ, nước sôi cũng không để ý, rồi em cắt chả lụa, thịt đồ vào tô mì, xong một tô mì chất lượng luôn.
Em bưng mì, coca lên phòng. Vừa mở cửa phòng ra thì thấy nó đã ngủ rồi. Rồi em tự xử tô mì luôn, vừa ăn vừa nhìn nó ngủ, nó ngủ nhìn dễ thương lắm mấy thím ợ. Nó mặc bộ đồ phi, khoác áo khoác ở ngoài nên che mất hai trái bưởi, nhưng để lộ cặp đùi trắng như bông bưởi . Em bắt đầu mất kiểm soát.

6029 Views

Nếu bạn thích Phim Sex gioitinh18.com hãy nhấn +1 nhé !