Em và người em họ đã đi quá giới hạn nhiều lần. Em muốn dừng lại nhưng thật khó để làm được điều đó. Phải làm sao để quên được em ấy?

Em năm nay 26 tuổi, còn người em họ của em 23. Em ấy đang là sinh viên năm thứ 4 của một trường đại học. Em ấy học rất giỏi, nhiều tài lẻ và đẹp trai. Còn em, em đang đi làm, công việc và địa vị của em cũng rất tốt.
Em đã từng có gia đình nhưng vì cuộc hôn nhân không hạnh phúc nên em đã quyết định đến một vùng đất mới để làm lại cuộc đời. Không ngờ cuộc đời em lại càng đau buồn khi đặt chân đến mảnh đất này.
Trước khi ra đây, cha mẹ em ấy và cha mẹ em đều nhắc nhở chị em phải đùm bọc lẫn nhau giữa nơi đất khách quê người. Tuy nhỏ hơn em 3 tuổi nhưng em ấy rất chững chạc, lúc nào cũng quan tâm và chăm sóc em hết mình. Em như bị phụ thuộc vào em ấy về mặt tinh thần.
Em tìm căn hộ qua mạng nên không biết căn hộ em thuê gần khu vực trộm cắp, sau này khi tới ở mới biết điều này. Vậy là ngày nào em họ của em cũng qua ngủ cùng. Chúng em đắp chung chăn và nằm chung gối. Ban ngày em đi làm, em ấy đi học. Tối về chúng em đưa đón nhau đi ăn cơm và ngủ chung giường. Em ấy không bao giờ để em một mình. Chúng em tay trong tay khiến bạn bè của cả hai đều khó chịu và nói chúng em giống người yêu của nhau chứ không phải chị em họ.

Việc ăn cùng mâm, ngủ cùng giường khiến em và em họ nảy sinh tình cảm (Ảnh minh họa)
Lúc đó em không nghĩ sự việc lại đi quá xa như bây giờ. Em không hiểu tại sao em lại để em ấy ngủ chung với mình dù cho em ấy đã 23 tuổi. Cứ thế chúng em dần dần gần gũi lúc nào không hay… Chúng em đã đi quá giới hạn nhiều lần. Và trong mắt em ấy bây giờ em không còn là người chị như trước mà dường như em ấy coi em như người yêu.
Vừa rồi em đã trả căn hộ để ra ngoài ở vì sắp tới em phải chuyển công tác để đi làm một dự án xa thành phố em đang sống. Cứ nghĩ không sống chung nữa thì chúng em sẽ dễ quên nhau hơn nhưng sự việc không đơn giản như vậy. Em nhận ra rằng em nhớ em ấy da diết. Em ấy cũng thường xuyên đến nhà trọ của em ở. Nhiều lúc em và em ấy có nói chuyện với nhau, chúng em tự nhủ rằng phải dừng lại thôi. Nhưng được một thời gian hai đứa lại trở lại như trước kia.
Chỉ còn một tháng nữa là em phải chuyển công tác, em mong đợi ngày này lâu lắm rồi. Vì đi xa, chúng em sẽ dễ dàng quên nhanh hơn. Nhưng không ngờ cận kề lúc đi, tim em đau đớn không chịu được. Em biết em đã sai nhưng em không thể dừng lại. Em bắt đầu cảm thấy nỗi buồn trên mắt em ấy.
Em ấy nói với em rằng càng kéo dài sẽ càng đau khổ. Em ấy còn đang đi học, không đủ nghị lực để vượt qua chuyện này. Em biết em ấy đang cố gắng bình thường với em như trước kia, không gần gũi nữa…nhưng em lại không làm được. Mỗi lần chúng em gặp nhau và giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, tim em lại rỉ máu. Em rất đau đớn còn em ấy thì không dám nhìn thẳng vào mắt em vì em ấy sợ sẽ không kiềm chế được.
Em không biết khi chuyển công tác rồi, em có nên về thăm em ấy hàng tuần không (chỗ làm việc của em cách thành phố 70km và có xe đưa đón về thành phố hàng tuần) ? Lúc trước em cứ tự nhủ đến khi chuyển công tác phải chấm dứt tất cả. Nhưng giờ trong em lại đang muốn giữ gìn mối quan hệ này dù biết rằng chúng em sẽ lén lút mãi, không bao giờ dám công khai. Giờ em rối bời lắm. Em bị chi phối hoàn toàn và không thể tập trung làm việc được. Từ ngày xảy ra chuyện này em làm việc sa sút hẳn.
Em là cô gái xinh đẹp ( ai cũng đều nói như vậy), vui vẻ, công việc tốt biết bao nhiêu chàng trai theo đuổi nhưng em không hề để ý tới ai mà chỉ quan tâm đến em ấy mà thôi..Em cũng biết rằng lúc đầu em ấy đến với em cũng vì bị vẻ bề ngoài yếu đuối, xinh xắn của em chinh phục. Giờ em như người mất hồn, không tập trung làm việc như trước. Mong mọi người hãy cho em một lời khuyên để em thoát ra khỏi tình trạng này.